← Quay lại danh sách
Tiền sử gia đình

Tiền sử gia đình

Danh mục: Nội tiếtTrung bình

Các yếu tố di truyền có thể làm tăng đáng kể nguy cơ phát triển bệnh gút, khiến tiền sử gia đình trở thành một yếu tố nguy cơ không thể thay đổi quan trọng. Một số gen đã được xác định là ảnh hưởng đến quá trình chuyển hóa, vận chuyển và bài tiết axit uric. Ví dụ, các biến thể trong các gen SLC2A9 và ABCG2 có thể ảnh hưởng đến mức axit uric và nguy cơ bị gút. Các rối loạn chuyển hóa di truyền như hội chứng Lesch-Nyhan hoặc hoạt tính PRPP synthetase quá mức có thể dẫn đến việc sản xuất axit uric quá mức. Tính di truyền của bệnh gút được ước tính là từ 35-40%, cho thấy một thành phần di truyền mạnh. Những người có tiền sử gia đình bị gút có thể có khuynh hướng di truyền đối với tình trạng tăng axit uric máu, khiến họ dễ mắc các tác nhân gây bệnh từ môi trường và lối sống. Một nghiên cứu quy mô lớn được công bố trên Annals of the Rheumatic Diseases cho thấy rằng việc có một người thân trực tiếp bị gút làm tăng nguy cơ phát triển bệnh của một người lên 1,91 lần [1]. Một nghiên cứu khác trong Nature Genetics đã xác định được nhiều vị trí gen liên quan đến nguy cơ bị gút, làm nổi bật cấu trúc di truyền phức tạp của bệnh [2]. Mặc dù các yếu tố di truyền không thể thay đổi, việc nhận thức về tiền sử gia đình có thể giúp các cá nhân và nhà cung cấp dịch vụ y tế thực hiện các chiến lược phòng ngừa thích hợp. Tham khảo: [1] Köttgen, A., Albrecht, E., Teumer, A., Vitart, V., Krumsiek, J., Hundertmark, C., ... & Gieger, C. (2013). Genome-wide association analyses identify 18 new loci associated with serum urate concentrations. Nature Genetics, 45(2), 145-154. [2] Merriman, T. R., & Dalbeth, N. (2011). The genetic basis of hyperuricaemia and gout. Nature Reviews Rheumatology, 7(3), 191-202.

Thông tin này chỉ dành cho mục đích giáo dục. Luôn luôn tham khảo ý kiến ​​​​của một chuyên gia chăm sóc sức khỏe có trình độ để được tư vấn y tế.